Trải nghiệm

"Sửng sốt" kỳ quan bị lãng quên sát Đà Nẵng

Thứ sáu,09/12/2016
3846 Lượt xem


   Để tôi kể cho các bạn nghe về một vùng đất, nơi tôi đã ghé lại nhiều lần nhưng giấu nhẹm bao lâu nay. Tôi sợ nó cũng như những vùng đất đang bình yên bỗng một ngày nổi tiếng trước đây.  Khi đó bản chất thân thương của nó sẽ mất đi, nét dung dị bình yên không còn nữa.
   Nơi tôi nói đến Thạch Ky Điếu Tẩu. Và đây là câu chuyện kể về chuyến đi đầu tiên tôi đến đó.
   Chúng tôi bắt đầu di chuyển khỏi Đà Nẵng vào một buổi chiều thứ 6 trời mưa nhẹ, nhưng có lúc tầm tã xối xả. Con đường quốc lộ vắng vẻ hơn nhưng mờ nhòe đi dưới cơn giông. Sau gần 4 tiếng đồng hồ vượt qua chừng 150km chúng tôi đặt chân tới thành phố Quảng Ngãi. Lúc này cơ thể rã rời bụng đói meo và người lạnh cóng. Còn chừng 20km nữa mới tới điểm chúng tôi muốn tới, trời mưa nhẹ chúng tôi quyết định dừng chân lại thuê một nhà nghỉ, ăn uống, nghỉ ngơi bổ sung năng lượng rồi sáng mai sẽ đi sớm.
   Nhận phòng, thay bộ đồ ướt. Tôi và anh bạn dạo quanh phố phường, thăm thú Quảng Ngãi về đêm. Đây là khu phố đêm dọc bờ kè sông Trà Khúc nơi chúng tôi ăn tối. Sau đó về nghỉ ngơi luôn để sáng mai đi sớm.


   4h sáng chúng tôi dậy khi trời vẫn còn đang lắc rắc mưa. Một chút chán nản, hoang mang xuất hiện trong lòng hai đứa, chúng tôi sợ bể mục tiêu đặt ra lần này. Rồi lại động viên nhau thôi kệ, cứ đi thôi không đón được bình minh thì coi như đi tiền trạm, đi cho biết đường lần sau đi lại tiếp.
   Dọc theo con đường dẫn tới biển vắng lặng, chạy tầm 20km tụi tôi đến thôn An Vĩnh xã Tịnh Kỳ. Loanh quanh mãi trong thôn mà không tìm được đường ra biển. Bật Google maps thì nhảy loạn do sóng yếu, mà chó trong làng cứ sủa rạo um lên, mặt đứa nào đứa ấy tái mét,quả này mà dân tưởng trộm chó  kéo ra thì mệt. Trời dần chuyển chân trời sắc hồng đã ửng, cuối cùng thì một nhà dân sáng điện, vậy là đã có người để hỏi đường. Nghe lời chỉ dẫn, chúng tôi chạy lòng vòng trên con đường mòn nhỏ ngang qua mấy khu mộ cũ kĩ, sau cơn mưa đường đất trơn như đổ mỡ.
Hết con đường mặt biển dần lộ diện.Chúng tôi đã tới nơi cần tới, vừa đúng lúc ông mặt trời ló dạng.
 



   Lúc này thì mưa cũng đã tạnh hẳn. Việc của chúng tôi bây giờ là tận hưởng bữa tiệc ánh sáng của mình minh mang đến. Đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới.

   Bình minh ở đây đẹp lắm. Nhất là sau cơn mưa, trời trong xanh hơn hẳn. Kết hợp với từng cơn sóng cuộn trào bọt trắng xô miên mải bờ đá tạo ra những âm thanh tuyệt vời của tự nhiên.

   Cái hay nữa ở đây là ghềnh đá cũng xếp lớp chồng lên nhau tựa như ghềnh đá đĩa Phú Yên vậy và màu đen đặc trưng như thế.


   Thật ngạc nhiên phải không nào. Bạn biết không khu vực này còn rộng hơn ghềnh đá Phú Yên gấp nhiều lần. Tuy nhiên về sự cân đối của các phiến đá thì ở đây không đẹp như ghềnh đá đĩa.


   Được ngồi đây nghe tiếng sóng vỗ, cảm nhận cơn gió thổi, và nhâm nhi chút cà phê nóng ở cái khung cảnh này thì còn gì tuyệt vời hơn.

   Trời dần dần sáng tỏ, các đoàn tàu  đánh cá ngược xuôi đi về, xa xa còn có cầu vòng sau cơn mưa hồi sáng. Cảm giác như thiên nhiên đang ưu đãi tụi tôi vậy. 

   Thạch Ky điếu tẩu còn có Cổng Tò Vò nữa, nhưng xui xẻo gần đây tôi mới thất lạc đồ đạc nên hình ảnh cũng mất hết. Rất là nuối tiếc không thể chia sẻ  cảnh đẹp đó cho các bạn. Nhưng không sao, các bạn có thể tới và tự trải nghiệm như chúng tôi đúng không nào?
   Lúc này mặt trời cũng đã lên cao. Chúng tôi rời khỏi ghềnh đá vào làng ăn sáng. Vừa vào làng thì chúng tôi bắt gặp cảnh người dân đang mang từng vỉa cá ra phơi nắng. À ha, làng có nghề làm cá khô các bạn ạ.


   Nhìn toàn cảnh khá là mênh mông. Từng vỉa cá được trải dàn đều trên một khu đất rộng chắc bằng sân bóng đá.


 Trò chuyện với mấy cô, mấy dì  đang phơi cá. Được biết cá cơm sau khi đánh bắt về trong đêm, sẽ được chuyển về nhà hấp chín, sau đó trải đều ra vỉa rồi mang ra phơi khi còn nghi ngút khói.

   Mải chuyện trò thăm thú cảnh phơi, hấp cá, bất chợt ngó đồng hồ đã hơn 9h. Cái bụng được thể biểu tình dữ dội, nhưng chỗ đồ ăn sáng hầu như bán hết rồi còn đâu, làng quê thường nghỉ sớm mà. Chạy dọc con đường làng thấy tiệm bánh xèo còn mở, bình thường sáng tôi không chọn món nhiều dầu mỡ này, nhưng lúc này thì làm tới thôi, đói quá rồi. Bánh xèo, kiểu ăn ở đây hơi lạ, cho tất cả bánh, rau sống vào bát sau đó rưới tí nước mắm cho thêm đậm đà chứ ko có cuộn lại trong bánh tráng lề. Vừa ăn vừa trò chuyện với mấy cô dì ở đó, nhờ vậy được mấy cô chỉ cho chỗ  nghỉ lại dưới đây, chỉ thêm vài cảnh quan đẹp, vui miệng có cô còn rủ về nhà cô ở lại ăn trưa. Hai anh em ăn tròn căng cái bụng mà hết có 15 ngàn, quá ngạc nhiên và tuyệt vời cho một đĩa bánh xèo đầy ú ụ và siêu ngon. Vậy nên những lần sau tôi hay ghé lại quán đó, giờ tôi là khách quen luôn rồi.
   Thế là xong một buổi sáng ở Thạch Ky điếu tẩu, chúng tôi về lại thành phố nghỉ ngơi, thu dọn đồ đạc. Chuẩn bị cho buổi chiều ghé lại trải nghiệm tiếp hoàng hôn. Thạch Ky Điếu Tẩu còn nhiều điều hay ho lắm, nếu có dịp tôi sẽ kể tiếp cho bạn nghe. Nhưng hãy nhớ điều này bạn nhé, đến bất cứ nơi đâu khi rời đi, bạn hãy cố gắng để lại là những dấu chân thôi và tuyệt vời hơn nữa là nụ cười của người dân bản xứ.
                                                                                                             Trần Đình Chính (Xila Xilo)

Bình luận facebook
Danh Mục Tin Tức
Facebook
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập : 2
  • Ngày hôm nay : 52
  • Ngày hôm qua : 100
  • Tuần hiện tại : 567
  • Tuần trước : 1.083
  • Tháng này : 12.521
  • Tháng trước : 12.915
  • Tổng lượt truy cập : 118.157